Âm mưu cơ bản của chiến lược “Chiến tranh đặc biệt” của Mỹ ở miền Nam Việt Nam (1961-1965)

Câu hỏi: Âm mưu cơ bản của chiến lược “Chiến tranh đặc biệt” mà Mĩ áp dụng ở miền Nam Việt Nam (1961 – 1965) là gì?

A. Giành lại thể chủ động trên chiến trường miền Nam.

B. Thực hiện việc “dùng người Việt đánh người Việt”.

C. Mở rộng chiến tranh xâm lược ra toàn Đông Dương.

D. Biến miền Nam Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới.

Trả lời:

Đáp án đúng là B. Thực hiện việc “dùng người Việt đánh người Việt”.

Chiến lược “Chiến tranh đặc biệt” là một chiến lược chủ yếu của Mỹ trong giai đoạn 1961-1965 tại miền Nam Việt Nam. Mục tiêu cốt lõi của chiến lược này là ngăn chặn sự lan rộng của chủ nghĩa cộng sản bằng cách sử dụng quân đội và nguồn lực của miền Nam Việt Nam, được Mỹ hỗ trợ và huấn luyện. Điều này cho phép Mỹ giảm thiểu sự can thiệp trực tiếp của quân đội Mỹ, đồng thời tạo ra một lớp vỏ bọc chính trị nhằm tránh sự chỉ trích quốc tế.

Bản chất của “dùng người Việt đánh người Việt” thể hiện ở việc Mỹ trang bị, huấn luyện và chỉ đạo quân đội Sài Gòn chống lại lực lượng cách mạng miền Nam. Mỹ cung cấp vũ khí, thiết bị, cố vấn quân sự và hỗ trợ tài chính cho chính quyền Sài Gòn. Chiến lược này nhằm mục đích tạo ra một cuộc chiến tranh ủy nhiệm, trong đó người Việt Nam chiến đấu chống lại chính đồng bào của mình, phục vụ lợi ích của Mỹ.

Xem Thêm:  Tác dụng của lá é đối với sức khỏe: 6 công dụng bất ngờ

Mặc dù các lựa chọn A, C và D cũng phản ánh một phần mục tiêu của Mỹ tại Việt Nam, nhưng chúng không phải là âm mưu cơ bản của chiến lược “Chiến tranh đặc biệt”. Giành lại thế chủ động trên chiến trường chỉ là một phần trong mục tiêu lớn hơn. Mở rộng chiến tranh ra toàn Đông Dương và biến miền Nam Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới là những mục tiêu tiềm ẩn, nhưng “dùng người Việt đánh người Việt” mới là cốt lõi của chiến lược này.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *